CÂU CHUYỆN THƯƠNG HIỆU

Câu chuyện thương hiệu

“ CON ĐƯỜNG TẠO NÊN VŨ LÊ GROUP”

Ảnh: Gia đình tuổi thơ

Ký ức tuổi thơ nuôi dưỡng ý chí

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo. Bố tôi làm công nhân, mẹ tôi là thương binh. Cuộc sống vô cùng khốn khó, khổ cực. Tuổi thơ tôi là những chuỗi ngày ngắn liền với hình ảnh người mẹ thường xuyên bị đau ốm,héo mòn trong một góc giường cũ bị mọt. Mỗi khi đỡ mệt một chút là mẹ lại cố gắng lê lết tấm thân mình kiếm thêm mớ rau, con ốc mang đi bán. Bố tôi thì luôn tất bật lo toan làm hết việc trong nhà máy, lại chạy đi làm thêm hoặc mò cua bắt ốc để lo cho cuộc sống gia đình. Chị em tôi ngoài việc đi học thì cũng phụ bố mẹ đi hái mớ rau hoặc đi nhặt những bông lúa rơi vãi trên những thửa ruộng mới được gặt. Năm nào cũng mong nhanh đến tết để được ăn thịt gà, thịt lợn, được có bộ quần áo mới … Nhưng nỗi khổ đấy chưa thấm vào đâu so với áp lực của việc trọng nam khinh nữ thời bấy giờ. Sự phán xét, dè bỉu đè nặng lên gia đình chỉ có hai đứa con gái. Suốt ngày tôi và gia đình phải nghe câu “ nhà có 2 con vịt giời phải cố mà đẻ lấy thằng con trai để nối dõi”, “ nuôi 2 con vịt giời này lớn lên nó bay đi”, “ đẻ vịt giời thì ngồi chiếu dưới không được ngồi chiếu trên”… Trước những lời định kiến, áp lực đó mẹ tôi đã bàn với bố hay là đẻ cố thêm đứa con trai. Tôi nghĩ là bố tôi sẽ đồng ý nhưng không ngờ bố tôi đã nói rất đanh thép “ không đẻ, con nào chẳng là con, mình muốn đẻ ra đường mà đẻ, 2 đứa chúng nó còn đang khổ đẻ thêm lấy gì nuôi, có 2 đứa giết con gà còn chia mỗi đứa được cái đùi đẻ thêm chia sao được… cố mà nuôi cho chúng nó thành người nó đỡ khổ, chứ chết là hết cần gì phải có đứa cúng cơm…”.Rồi bố mẹ tôi lại đồng lòng bán lưng cho trời, bán mặt cho đất để lo cho “hai con vịt trời lớn lên”. Tuổi thơ của tôi cứ thế trôi đi nó  gắn liền với những bữa cơm chiều dưới hiên nhà cùng bố mẹ và cô em gái tinh nghịch, nghe bố kể về những câu chuyện trên chiến trường mà bố đã từng trải qua, nghe mẹ nói những khổ cực gần 3 năm mẹ nằm trên giường bệnh quân y. Những tiếng cười vui không ngớt. Chính những điều đó đã khiến tôi rất tự hào về bố mẹ, những người đã góp phần dành lại độc lập tự do cho đất nước, để rồi tôi luôn muốn sau này mình cũng sẽ làm một điều gì đó cho đất nước.

Ảnh: Bốn mươi năm trở lại chiến trường xưa,

Nỗi đau tạo ý tưởng

Khi tôi trưởng thành, đi làm được công ty cho đi tham quan du lịch ra nước ngoài. Tôi thấy sao nước ngoài họ giàu thế? trong khi đó đất nước họ lại chẳng có gì, còn Việt Nam mình rừng vàng biển bạc, tài nguyên thiên nhiên phong phú, con người Việt Nam thì nổi tiếng anh hùng, dũng cảm, mưu trí… nhưng sao vẫn nghèo thế? Với những câu hỏi vì sao? sao thế? Nó cứ đau đáu trong đầu tôi cuối cùng tôi quyết tâm đi tìm con đường riêng của mình. Năm 2020 tôi xin nghỉ đi làm tại công ty, thời điểm đó cũng là 2 năm trời thế giới phải đối mặt với đại dịch Covid đau thương. Tôi vẫn tranh thủ đi khắp núi rừng Tây Bắc, Đông Bắc tôi thấy quả thật đất nước mình rất giàu. Điều kiến tôi suy nghĩ giàu vậy sao lại vẫn nghèo ?

Một buổi sáng mùa đông định mệnh. Với cái rét 9 độ, chồng tôi lái xe đưa tôi đi tìm hiểu đồi chè ở Quảng Ninh, đang đi tôi nhìn thấy có nhiều trẻ em trên mình khoác một cái áo khoác mỏng manh, quần đùi rách với đôi chân trần, vai đeo gùi chè, gương mặt thì tái mét vì rét, vẫn đang co ro bước từng bước trên cánh đồng chè. Lòng tôi chua xót nói với chồng: “ nhìn lũ trẻ kia sao mà thương thế anh dừng xe cho em xuống ”. Tôi xuống bắt chuyện với chúng, đúng là trẻ con hồn nhiên đáng yêu vô cùng, chúng thi nhau trả lời những câu hỏi của tôi, vang cả một góc trời. Qua những câu hỏi thì tôi nhận thấy nhà nhiều chè nhưng bố mẹ bán không được giá nên không có tiền. Lúc đó tôi đã bảo với chúng, cô sẽ giúp các con bán được thật nhiều chè để các con có tiền đi học. Nói một lúc thì tôi tạm biệt các em lên xe ra về. Vừa về nhưng lòng tôi đã quyết tâm tìm hướng đi mới bắt nguồn từ cây chè. Những câu hỏi chè chỉ được sao lên uống, làm bột trà vậy nó còn làm được gì?…Thật may sao tôi được đi dự liên hoan cùng bác khách hàng. Kết thúc buổi liên hoan bác mời vợ chồng tôi uống trà và bảo uống đi cho tỉnh rượu, trà xanh giải rượu rất tốt. Trong đầu tôi bừng sáng tôi đã mường tượng ra hướng đi mới cho chè xanh Việt Nam.

Ảnh: Hạ Long trong tôi

Ý trí chí, nỗ lực tạo thành công.

Kể từ ngày hôm đó tôi miệt mài với đống sách vở cùng chiếc laptop. Hết đọc sách, tôi lại vào mạng tra cứu tìm hiểu đủ các loại tư liệu về lá chè, ở đây tôi thấy chè rất tốt. Chè xanh giúp thanh nhiệt, giải độc, chống oxy hoá, làm giảm quá trình lão hoá, đẹp da, giúp ổn định huyết áp, giảm nguy cơ ung thư, tăng sức đề kháng cho cơ thể… còn được dùng làm thuốc. Điều đáng chú ý đó là trong chè xanh có chất axit tanic khử được chất cồn ở trong rượu, sẽ giúp chống lại cảm giác say và nhanh chóng tỉnh táo.

Tôi lại tìm hiểu sang rượu ở đây tôi bắt gặp nỗi đau, chồng chất nỗi đau. Rất nhiều vụ ngộ độc rượu thương tâm do uống phải rượu kém chất lượng, lúc đó trái tim tôi dường như bị bóp nghẹt bởi các nỗi đau mà hậu quả về rượu kém chất lượng mang lại. Trong đầu tôi đặt ra các câu hỏi rượu có hại vậy tại sao nhà nước không cấm? Nhưng không rượu đã gắn bó với thế giới loài người từ thời đồ đồng, đồ đá ( 10.000 năm trước CN), nó hiện hữu ở mọi nơi, mọi khung cảnh trên khắp thế giới. Nên cái suy nghĩ cấm rượu là điều không tưởng. Rồi tôi lại nghĩ rượu không cấm được thì mình tìm cách nào để rượu ít độc tố nhất, để rượu không bị ức chế dây thần kinh kiếm người uống nhanh tỉnh?…. và chất axit tanic có trong trà xanh sẽ góp phần làm được việc này. Cái suy nghĩ nấu rượu từ lá chè xanh trong tôi lúc này đã chính thức bắt đầu.

Ảnh: logo thương hiệu Vũ Lê group

Tôi tìm hiểu đủ các tài liệu nhưng không có bất kỳ tài liệu nào nói về việc nấu rượu từ lá chè xanh. Tôi đi đến các xưởng rượu để hỏi thì ở đây tôi nhận được những câu trả lời đầy sự miệt thị là khùng điên, viển vông, mơ mộng… Tôi lại tiếp tục đến những cơ sở sản xuất chè để hỏi thì họ bảo chè không nấu được thành rượu. Không chịu thua cuối cùng tôi đã dùng chính cái khùng điên của mình mua chè về tự mày mò nghiên cứu. với 118 mẫu thử thất  bại đến mẫu thử 119 tôi ra được rượu 15 độ. Trời không phụ người có lòng đến mẫu 123 tôi ra được rượu 45 độ, 1h đêm tôi nhìn kết quả mà bật khóc. Sáng hôm sau tôi mang kết quả đi kiểm định và rồi 1 tuần sau kết quả tôi nhận được các chỉ tiêu đều thấp hơn ngưỡng cho phép rất nhiều. Nhưng tôi đã không dừng lại ở đó tôi tiếp tục nghiên cứu và thấy tài liệu sóng siêu âm cùng điện từ trường khử độc rượu rất hiệu quả, vậy là tôi tìm đơn vị cung cấp lắp đặt hệ thống lọc cũng như lắp máy tạo sóng siêu âm khử độc rượu. Tôi rất mừng khi rượu trà xanh của tôi đã được cấp chứng chỉ ISO 22000 và được kiểm định của viện pasteur. Từ ngày 10/9/2022 rượu trà xanh mang thương hiệu VŨ LÊ GROUP ra đời. Giờ đây chính những cố gắng đã đưa thương hiệu trà xanh của tôi bước một chân vào thành công. Còn một chân là ở tất cả hơn 96 triệu con cháu rồng tiên. Hãy đồng lòng giúp rượu trà xanh mang thương hiệu VŨ LÊ GROUP vươn ra thế giới với mọi hình thức, để hơn 7 tỷ người trên thế giới biết đến thương hiệu RƯỢU TRÀ XANH – TINH HOA VIỆT NAM.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

1
Bạn cần hỗ trợ?
btn-dangkyhocthu

0963.193.489

hotline nhathuocz159